Home Tin tức Tin Trường Sơn Group
TIN TRƯỜNG SƠN GROUP
Vượt lên chính mình
Thứ bảy, 11 Tháng 6 2011 12:20

Một ngày vượt lên chính mình…

“Kẻ thù lớn nhất của đời Người là …chính mình”_ Con người nếu muốn đạt được thành công, nếu muốn giành chiến thắng trước người khác thì trước hết phải vượt qua chính bản thân mình. Trong cuộc sống này cũng vậy, đường đời thì “không rải hoa hồng”, muốn thành công đòi hỏi chúng ta phải kiên trì nhẫn nại phấn đấu.Tính nhẫn nhịn chịu đựng có lẽ vì vậy mà trở nên vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Với ý nghĩa đó nên ngày thứ 9 của chương trình là ngày “huấn nhục” cho các chiến sĩ.

Trải qua 8 ngày thử thách trước đó, đối với nhiều chiến sĩ thì những ngày gần cuối có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn vì các bạn đã quen với tác phong nề nếp và mọi hoạt động sinh hoạt trong quân đội. Thế nhưng các bạn không hề biết rằng ngày thứ 9 là “ ngày kinh hoàng” dành cho các chiến sĩ của chúng ta. “Ngày kinh hoàng” (theo cách gọi của nhiều bạn chiến sĩ) không phải bởi những hoạt động khiêng vác cực nhọc mà là bởi nó thử thách sự chịu đựng, lòng kiên trì và cả nỗi sợ hãi sẵn có trong mỗi chiến sĩ. Kế hoạch đưa ra của Ban tổ chức là tất cả các A Trưởng và điều phối viên hôm nay sẽ đóng vai trò “phản diện”, làm mọi cách có thể để “hành hạ” cho các bạn “tức điên lên”.

Đúng 7 giờ sáng, các chiến sĩ được tập hợp để giao nhiệm vụ. Một số bạn lúc đầu tỏ ra khoái chí vì công việc ngày hôm nay không có gì là nặng nhọc, tuy nhiên sao vô lý quá. Mỗi chiến sĩ trong tiểu đội được luân phiên làm các công tác mà “có trong mơ em cũng không tưởng tượng ra” như “ chăn con cóc không được nhảy ra khỏi vòng tròn”, “gánh nước tưới cột điện cho cột điện nở hoa”, “dùng tóc buộc qua bụng con kiến và chăn nó đi trên một đường thẳng ”, “lau khô từng ngọn cỏ ướt giữa một bãi cỏ rộng mênh mông”,…Không khí thích thú và hào hứng bắt đầu biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ và bực tức. Tính kiên nhẫn của các em bắt đầu được kéo “căng như dây đàn” và mỗi lần làm hỏng các bạn đều phải hứng chịu một hình phạt nào đó của các anh A Trưởng. Những công việc vô lý, những hình phạt bất công đã làm không ít chiến sĩ mất kiên nhẫn và phản kháng. “Đây là hành xác chứ đâu phải công việc”, “ em ghét mấy anh chị”, “em không làm nữa, muốn phạt thế nào thì tùy”,…và còn vô số lời lẽ khác phát ra trong “sự phẫn nộ” của gần 100 chiến sĩ nhí.

IMG_1248 []

Hình 1: Các chiến sỹ đổ nước vào thùng không đáy

 

IMG_1272 []

 

IMG_1249 []

Nhiều bạn điều phối viên đã không chịu nỗi áp lực khi mình phải là người đưa ra quyết định phạt các em và đã có một số bạn điều phối viên lặng lẽ khóc một mình vì “thấy thương quá mà vẫn phải phạt”. Nhưng tất cả mọi người đều vì muốn hướng đến kết quả chung, một “đoạn kết có hậu” nên việc nên làm thì cứ phải làm, không vì mềm yếu mà làm hỏng “nghiệp lớn”.

IMG_1265 []

 

 

Có lẽ ngày hôm nay các bạn sóc nhí sẽ “cực kì ghét” các anh chị điều phối viên, các anh A Trưởng và cả ban tổ chức. Để rồi khi tất cả mọi khúc mắc đều được giải thích sáng tỏ, mọi người đều hiểu ra thì các bạn mới hiểu được giá trị lớn lao của một ngày “kinh hoàng”. Một phép tính đơn giản đặt ra là “cứ 10 ngày các bạn sẽ gặp một ngày kinh hoàng như hôm nay thì trong suốt mười mấy năm trong đời các bạn con số ngày kinh hoàng mà mỗi bạn phải trải qua là bao nhiêu?” Có bạn trả lời là vài ngày, có bạn nói hôm nay là ngày đầu tiên…vậy thì lí do nào mà các bạn có cuộc sống “bình yên và hạnh phúc vậy” tới giờ phút này?

 

“Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con”

“Đêm hối lỗi_điều con muốn nói” diễn ra sau đó trong sự thổn thức của những đứa con xa gia đình. Các bạn phải một mình vượt qua con đường giá lạnh, ngồi suy nghĩ trong ngôi nhà băng để cảm nhận thấy sự cô đơn, lẻ loi và chông gai của cuộc đời rộng lớn ngoài kia khi rời xa vòng tay cha mẹ. Có những thứ tưởng chừng như đơn giản nhưng để nhận ra lại không dễ dàng. Một mình đứng trước “ngọn đèn lương tâm”, các bạn không giấu được sự xúc động và tâm sự trong nước mắt. Đã có rất nhiều lời xin lỗi từ những đứa con đến các bậc sinh thành của mình. Các em đã hiểu được giá trị của tình thương, sự hi sinh và cực khổ của những đấng sinh thành. “Con đã đi chơi đêm, không dành thời gian cho gia đình…”, “con đã không cố gắng học tập”, “ con hay cãi lời…”; và đi kèm với đó là những lời hứa chân thành xuất phát từ đáy lòng mỗi bạn.Trong số những lời tâm sự đó, cũng không ít “những trái tim non nớt” tha thiết mong mỏi “ ba mẹ ơi, hai chị em con không muốn suốt ngày ở nhà thui thủi một mình, con nhớ bữa cơm gia đình ” hay “ chỉ một tháng nữa là bố mẹ mình ly hôn, mình không còn được ở với mẹ nữa”...

DSC01003 []

 

DSC01006 []

Những lời xin lỗi này có muộn màng chăng? Xin dành câu trả lời đến các bậc làm cha, làm mẹ trên khắp thế gian này. Tôi bất chợt nhớ đến những dòng chữ của một bạn chiến sĩ đã viết “ Con đã học được trong mười ngày nhiều hơn là mười sáu năm…con xin lỗi bố!”

 
Trải nghiệm thực tế và san sẻ tình thương
Thứ sáu, 10 Tháng 6 2011 13:35

Sáng nay, niềm háo hức được đến với Chiến khu Đ đã làm các chiến sỹ nhí trở dậy thật sớm, không phải chờ tiếng kèn báo thức như mọi khi. Các em nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, kiểm tra các vật dụng cần thiết và sắp xếp nội vụ gọn gàng trước khi ra sân tập thể dục và dọn vệ sinh khu ở.

Bữa sáng đơn giản với mì gói và trứng nhưng các em dùng rất ngon miệng. Các em còn tranh thủ chia sẻ cho nhau những thông tin về Chiến khu Đ mà mình đã “lượm lặt” được từ các anh chị điều phối, A trưởng và từ Ban chương trình. Đoàn xe từ từ rời khỏi cổng, để lại sau lưng doanh trại thân quen và thành phố Biên Hòa vừa choàng tỉnh trong ánh ban mai. Suốt chặng đường, các chiến sĩ nhí hát vang những bài ca sinh hoạt đã được tập trước đó, khoảng cách dường như được rút ngắn lại, bên ngoài cửa xe, tán rừng xanh rạt rào trong gió.

Chiến khu Đ dần hiện ra trước mắt, hứa hẹn nhiều điều thú vị đang chờ đón bước chân các chiến sĩ nhí. Mảnh đất một thời đạn bom nay yên bình đến lạ, nếp nhà lợp bằng lá trung quân nép dưới tán rừng xanh ngút mắt, hoa chiết tâm lăng mong manh đong đưa trong gió… Chứng tích xưa còn đó với địa đạo dài hơn 300m, những hố bom, hầm hào đang chờ đợi để trao cho các chiến sĩ sóc nhí một cơ hội  khám phá và thể hiện tinh thần đồng đội.

DSC00756 []

Sau 06 ngày rèn luyện trong môi trường quân đội, các em thật sự rất thích thú khi được trở về với thiên nhiên. Không khí thật trong lành, khoảng rừng xanh lặng lẽ như còn đang ngái ngủ chợt bừng tỉnh trước niềm vui của các em. Có quá nhiều điều khiến các em muốn khám phá: địa đạo dài chạy sâu trong lòng đất, lá trung quân đốt không cháy, bếp Hoàng Cầm giấu khói, giao thông hào, hầm trú ẩn…

Thử thách đầu tiên trong bài học về khả năng sinh tồn - thích ứng là cách dựng hoàn chỉnh một lều chuyên dụng dùng để ngủ nghỉ và một lều chữ A để ăn uống, sinh hoạt. Có thể thấy, các em đã biết ứng dụng bài học làm việc nhóm thông qua việc phân công nhiệm vụ rõ ràng và thực hiện các thao tác thật khoa học.

IMG_0784 []

Buổi chiều trôi qua thật nhanh với các trò chơi vận động và game show vui nhộn. Ở trò chơi nào, các em cũng thể hiện được tinh thần đồng đội, đoàn kết và luôn cố gắng hết sức mình. Các em thật sự đã trưởng thành qua từng ngày - từ những điều nhỏ bé và bình thường nhất – chính là niềm hạnh phúc của chúng tôi. Có thể nói, các “ sóc nhí” đã tiến bộ rất nhiều so với ngày đầu bỡ ngỡ. Các em đã biết tự rửa chén, giặt quần áo, đảm bảo giờ giấc, tác phong nhanh nhẹn và quan trọng hơn là khả năng thích nghi với môi trường sống trong quân đội. Đôi khi chúng tôi vô tình bắt gặp những cử chỉ, hành động rất dễ thương; đó là lúc các em đã biết yêu thương và chia sẻ cùng nhau – điều đó làm chúng tôi cảm thấynhư được tiếp thêm sức mạnh để vững bước trên con đường đem đến cho các em những  bài  học  bình  dị  đến  từ  cuộc  sống.

Đêm “ Nhịp Bước” thường là đêm của những cảm xúc, đêm nay các em được nhận quà và thư từ gia đình. Những ánh mắt lấp lánh mong chờ xen lẫn hồi hộp, “em có quà không chị?”, “sao chưa thấy tên em?”, “mẹ nói sẽ gửi thư cho em mà?” – những câu hỏi liên tục được đưa ra. Sau khi nhận quà, các em quây quần và chia sẻ với nhau những phần bánh, kẹo của mình. Một lon Coca Cola, gói bánh snack, túi khoai tây chiên… những món quà vặt bình thường bỗng trở thành niềm vui khi các em chia sẻ cùng nhau. Chúng tôi thật sự rất bất ngờ và cảm động khi các em tự nguyện trích ra một phần bánh kẹo để tặng cho các bạn ở Trung tâm Hoàng Tử Bé. Một cảm giác thật ấm áp len nhẹ vào lòng khi chúng tôi nhận ra các chiến sĩ nhí của mình đã biết yêu thương và chia sẻ; “cho là nhận” – bài học sâu sắc về tình người đã được các em tiếp thu một cách nhẹ nhàng như thế đó! Bên ngọn đèn led nhỏ, các em cùng trải lòng qua những bức thư nhận được từ gia đình; những ranh giới vô hình đã được xóa bỏ khi các em dần xích lại gần nhau, đêm nay hẳn là một đêm rất đáng nhớ.

DSC00775 []

 

DSC00780 []

 

DSC00772 []

Chiến khu Đ bừng sáng dưới ánh lửa trại bập bùng giữa tấm màn nhung đen khổng lồ của đại ngàn. Ánh lửa hồng sáng soi những gương mặt đáng yêu, nét hồn nhiên lấp lánh trong nụ cười tươi tắn; những điệu nhảy tập thể, những tràn pháo tay xen lẫn tiếng cười rộn rã đã làm tan biến  tất cả những mệt nhọc của một ngày hành quân vất vả.

 

Chút se lạnh sau cơn mưa nửa đêm về sáng không hề làm nản lòng các em. Nhạc rộn rã vang lên, các “sóc nhí” bắt đầu một ngày mới bằng những điệu nhảy sôi động, khỏe khoắn và tràn đầy năng lượng.

Trò chơi lớn được tổ chức với hình thức giải mật thư kết hợp với vượt qua thử thách tại các trạm. Hôm nay, các anh chị điều phối viên gác trạm thật là khó tính quá đi! Các chiến sĩ nhí phải vượt qua một mạng nhện được giăng ngang, cách mặt đất 1.5m; lăn bóng qua 2 cây gậy đặt song song, vượt dốc, qua cầu khỉ, nối tóc thành một sợi dây dài 5m… Sau cơn mưa, con đường rừng trơn trượt chỉ làm tăng thêm một chút khó khăn chứ không thể làm các chiến sĩ sóc nhí chùn bước. Trong “gian khó”, tinh thần đồng đội lại càng được phát huy cao độ. Chúng tôi tin rằng các em sẽ không quên ngày hôm nay, khi các em nâng đỡ nhau vượt qua mạng nhện, níu tay qua đoạn đường dốc, kiên nhẫn nối từng sợi tóc hay động viên các em nhỏ dũng cảm đi qua cầu khỉ…

DSC00847 []

Trước khi rời khỏi Chiến khu Đ, các tiểu đội phải hoàn thành việc thu dọn vật dụng và dỡ trại. Nhìn chung, các em đều tự giác thực hiện công việc của mình. Các em nhỏ thu dọn dây dù, vệ sinh đất trại trong khi các em lớn hơn thì dỡ lều, gấp bạt. Sau khi ăn trưa, đoàn chiến sĩ “Nhịp bước hành quân” rời khỏi Chiến khu Đ trong lưu luyến.

Vòng xe từ từ lăn bánh, chúng tôi cùng hướng về Hoàng Tử Bé – nơi có những mảnh đời bất hạnh đang mong chờ chút yêu thương và chia sẻ. Chiến khu xưa chìm sau làn bụi mờ, khuất dần sau những hàng cây nhưng những kỷ niệm về nơi đây sẽ mãi lưu dấu trong lòng chúng tôi.

Trung tâm bảo trợ xã hội Hoàng Tử Bé được thành lập bởi cô Đặng Ngọc Nga. Cô Nga là một nạn nhân của chất độc màu da cam, nhưng sự lạc quan chưa bao giờ tắt ánh sáng trong đôi mắt lấp lánh của cô. “Cuộn lên” – quyển sách cô viết về cuộc đời nhiều mất mát và lắm thăng trầm của chính mình đã mang đến cho cô một cơ hội để sẻ chia với những số phận không may mắn. Quyển sách chan chứa tình yêu thương con người, sức mạnh kỳ diệu của niềm tin đã giúp cô Nga có đủ nguồn tài chính để thành lập duy trì Trung tâm bảo trợ xã hội Hoàng Tử Bé – Vĩnh Cửu – Đồng Nai. 60 con người với 60 mảnh đời với những nỗi bất hạnh, cay đắng riêng. Mang trên mình di chứng của chiến tranh hoặc những khuyết tật bẩm sinh, họ bị chính những người thân chối bỏ, ruồng rẫy và số phận đẩy đưa đến cuối con đường tuyệt lộ. Bằng tình thương và sự sẻ chia, cô Nga đã dang rộng vòng tay để đón lấy những vì sao lạc loài ấy, sưởi ấm những trái tim cô đơn với sức mạnh của lòng nhân ái bao la. Hơn 20 năm qua, những con người bơ vơ đã cùng nương tựa và chăm sóc cho nhau dưới mái nhà đơn sơ. Trong mắt cô, họ chính là những công chúa bé và hoàng tử bé, họ không oán giận cuộc đời bất công và bạc bẽo, trong trái tim họ luôn ấp iu và gìn giữ một đóa hồng của lòng từ tâm.

Ngoài trời cứ lất phất mưa, đoàn xe cứ băng băng tiến đến khu vườn của các “thiên thần” đơn côi. Cánh cửa rộng mở như tấm lòng của những con người nơi đây, dù còn nhiều khó khăn và thiếu thốn nhưng chưa bao giờ ngoảnh mặt quay lưng trước nỗi đau đồng loại. Khu vườn ngập tràn niềm vui khi các công chúa bé và hoàng tử bé hân hoan chào đón “quân đoàn sóc nhí”.  Mưa tạnh hẳn, trời lại sáng trong ánh mắt ngây thơ – ánh mắt xa lạ với những tính toan, lọc lừa của người đời. Có đi mới biết mình còn trẻ dại, mới biết đâu đó trên cõi đời mênh mông này còn có những nơi như Hoàng Tử Bé - nơi mà một cái níu tay, một món quà nhỏ, một bài hát, một điệu nhảy cũng đủ làm niềm vui bừng sáng trên những gương mặt bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam. Có đi mới biết mình quá hạnh phúc, quá đầy đủ, quá may mắn và… còn quá đỗi vô tâm!

DSC00892 []

 

DSC00898 []

Sau buổi chiểu, từng mảng vôi đã phủ mới những bức tường vốn cũ kỹ, góc vườn um tùm cây cỏ đã được dọn sạch sẽ và bữa ăn tối ấm áp do chính tay các chiến sĩ sóc nhí chuẩn bị đã mang đến chút ủi an cho những công chúa và hoàng tử  bé. Chúng tôi tin rằng những chiến sĩ sóc nhí của mình nay đã trưởng thành hơn qua mỗi chuyến đi. Khi các em đã biết rung động trước nỗi đau của người khác, đã biết xót xa trước những hoàn cảnh kém may mắn và đã biết biến yêu thương thành hành động. Chúng tôi tin rằng, trải nghiệm nhỏ tại Hoàng Tử Bé đã gieo trồng trong tâm hồn các chiến sĩ sóc nhí một mầm xanh mà từ đó sẽ nở ra “đóa  hồng  của  lòng  từ tâm bất diệt”. Chúng tôi mong, nụ hồng ấy sẽ theo chân các em trên những bước đường đời. Nụ hồng ấy sẽ tỏa sáng trong đêm đen vô tình, sẽ là đôi cánh nâng đỡ tâm hồn khi khó khăn, là suối nguồn tình thương tưới mát những nỗi đau, là ngọn lửa ấm áp tình yêu của sự sẻ chia!

Nhìn các em bịn rịn chia tay nhau trong rưng rưng nước mắt, chúng tôi bàng hoàng khi nhận ra rằng, một góc tim của mình đã in dấu những yêu thương dành cho những công chúa bé và hoàng tử bé. Dù đi bất cứ nơi đây, vẫn mong có một ngày được ngồi trên thảm cỏ êm, dưới tán cây lúc lỉu trái, để nghe công chúa bé hát rằng: “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng…”

 
Chiến sỹ nhí của chúng ta đã trưởng thành
Chủ nhật, 05 Tháng 6 2011 16:15

Ngày thứ sáu trong quân đội, các chiến sĩ nhí đã có thể “biểu diễn” 16 thế võ khá nhuần nhuyễn. Buổi sáng trong lành như rộn rã và đầy hứng khởi với những âm thanh khỏe khoắn và tươi mới.

Với chủ đề “Kỹ năng chiến sĩ”, các em rất thích thú khi được học về cấu tạo và cách tháo lắp súng tiểu liên AK. Dưới sự hướng dẫn tận tình của các anh A trưởng, những đôi mắt trong veo tỏ ra khá thích thú khi được tìm hiểu về cấu tạo và chức năng của từng bộ phận như: nòng súng, bộ tiếp đạn, cò súng, bộ phận trích khí, kim hỏa…. Bảo Khuyên và Đại Thành – 02 chiến sĩ “nhí” nhất chương trình không hề thua kém khi thực hiện các thao tác tháo lắp súng khá “chuyên nghiệp”. Đặc biệt, trong một phần thi, chiến sĩ Lê Văn Thành Tiến – Tiểu đội 6 đã hoàn thành tháo lắp súng AK với thời gian tương đương với một A trưởng. Chúng tôi thật sự bất ngờ trước sự thông minh và tiếp thu một cách nhanh nhạy của các em.

DSC00709  []

Sau buổi học, các em được tạo dáng và chụp ảnh với “đạo cụ” là súng tiểu liên AK. Hình ảnh những chiến sĩ sóc nhí của chương trình “Nhịp bước hành quân” thật hồn nhiên và đáng yêu; bên cạnh gương mặt tươi sáng, đôi mắt trong veo của các em; khẩu tiểu liên AK dường như giảm đi vẻ dữ dằn vốn có của một loại công cụ chiến tranh.

DSC00716  []

Đối với các chiến sĩ nhí cực kỷ hiếu động và thích khám phá những điều mới lạ, việc trang bị cho các em kỹ năng băng bó, sơ cấp cứu và xử lý khi bị côn trùng cắn, đốt là một điều vô cùng cần thiết. Thông qua bài giảng của đồng chí Trương Văn Yên – Quân y Tiểu đoàn 11, các em được hướng dẫn một cách chi tiết về các kỹ thuật băng bó, sơ cấp cứu khi bị gãy xương, ngạt nước, cây đè hoặc bị tụ máu, chấn thương phần mềm… Trong suốt buổi học, các em chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận và chú trọng thực hành, những điều này hẳn sẽ có ích cho các em khi khám phá Chiến khu Đ oai hùng và nhiều bí ẩn.

IMG_0745 []

Buổi chiều, các em được học 07 tư thế vận động trên chiến trường và ứng dụng vào trò chơi “đánh trận giả”. Địa hình diễn ra trò chơi là hệ thống hầm hào được dùng để huấn luyện tân binh. Các chiến sĩ nhí cũng trườn, bò, lê thấp, lê cao… để tìm chỗ ẩn nấp, tránh bị “bắn” chết bằng những túi nước pha màu. Trò chơi kết thúc vui vẻ, người chiến thắng và “tù binh” bị “dính” đạn ríu rít rủ nhau đi tắm và giặt quần áo. Hôm nay, các em đã có thể giặt quần áo một cách thuần thục, nhanh gọn, tiết kiệm nhưng vẫn đảm bảo “yêu cầu kỹ thuật”.

IMG_0790 []
Nội dung “Trò chơi lớn và kỹ năng trò chơi” được anh Trần Kim Chỉ - thành viên Ban chương trình hướng dẫn đã cung cấp cho các em cách giải mật thư, xác định phương hướng… Đồng thời, các em còn được tập các bài hát sinh hoạt để khuấy động không khí, thể hiện tinh thần đồng đội.. khi tham gia các hoạt động dã ngoại, cắm trại. Thông qua các trò chơi sinh động, các em nhanh chóng tiếp thu bài giảng trong không khí vui vẻ và ngập tràn tiếng cười.

Một ngày trôi đi thật nhanh, các chiến sĩ nhí háo hức chuẩn bị balô cho 02 ngày khám phá thiên nhiên kỳ thú tại Chiến khu Đ và san sẻ yêu thương tại Trung tâm bảo trợ xã hội Hoàng Tử Bé. Trong giấc mơ đêm nay, chấp chới cánh bướm bay giữa rừng nguyên sinh, tiếng chim hót trong veo ban mai, nụ cười ấm áp Hoàng Tử Bé…

 
Cá nhân và trách nhiệm với cộng đồng
Thứ sáu, 03 Tháng 6 2011 12:34

CÁ NHÂN & TRÁCH NHIỆM VỚI CỘNG ĐỒNG

Đã là ngày thứ năm trong quân đội, mọi thứ đã đi vào chỉnh chu và nề nếp từ việc nhỏ đến lớn. Nói vui như các bạn chiến sĩ nhí  là “những ngày gian khổ đã qua rồi”. Bởi giờ đây các bạn đã khá quen với môi trường quân đội, việc thức dậy vào buổi sớm, điểm danh hay kiểm tra sáng đã không còn là nỗi lo lớn nữa. Thậm chí việc sinh hoạt theo giờ giấc đã đi vào trong “tiềm thức” của một số bạn. Xin được kể ra đây một câu chuyện vui về một bạn chiến sĩ ở tiểu đội 7. Bỗng dưng thức dậy vào lúc 3h sáng và tự động thay quân phục thật nhanh để chạy ra ngoài sân “điểm danh”. Sau năm phút đứng “điểm danh một mình” thì bạn mới phát hiện ra mình nghe nhầm hiệu lệnh còi báo và lặng lẽ vào giường …tiếp tục ngủ. Thế là cả tiểu đội được một trận “cười ra nước mắt”. Đúng là với các chiến sĩ sóc nhí thì “không có gì là khó tưởng tượng”…

Không khí sáng nay rộn rã hẳn lên bởi màn “tiễn thư chiến sĩ”. Mới 6 giờ sáng các bạn đã hồi hợp chờ đợi hình bóng của “anh quân bưu vui tính”. Có bạn còn nôn nóng đứng đợi ở cửa sổ và nhìn thẳng ra cổng doanh trại để mình được là người đầu tiên trao bức thư yêu thương về với gia đình. Từ xa, khi bóng dáng anh quân bưu còn ẩn hiện trong màn sương sớm với chiếc xe đạp “cọc cạch” được ngụy trang bằng lá cây rừng, các bạn chiến sĩ đã hoan hô vẫy tay và tranh nhau chạy ra đón chào. Chắc là với tất cả cảm xúc viết về cho gia đình mình tối hôm qua, các bạn đang nóng lòng được nói lời yêu thương của mình đến bố mẹ “sớm nhất có thể”. Cảnh tượng này chỉ diễn ra trong thoáng chốc bởi các bạn còn phải tiếp tục quay trở lại với nhiệm vụ “chiến đấu” trong ngày.

IMG_0091 []

Hôm nay các bạn được sinh hoạt chủ đề “Sử dụng Internet an toàn” do chuyên gia đến từ trung tâm S3Corp giảng dạy. Với nhiều bạn trẻ thì Internet và những ứng dụng của nó đã trở thành một phần quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống. Đó là cơ hội thuận lợi để giới trẻ có cơ hội tiếp cận và hòa nhập với nền tri thức hiện đại và xu hướng phát triển của thế giới. Tuy nhiên Internet và những hệ lụy của nó đã ảnh hưởng tiêu cực không nhỏ tới giới trẻ nếu như không biết sử dụng đúng cách. Thông qua việc cung cấp một số kiến thức cơ bản về Internet và cách thức sử dụng an toàn để phòng chống các tác hại do sử dụng Internet một cách thiếu hiểu biết, các bạn đã có được cái nhìn tổng quan và chính xác về vấn đề. Chuyên đề này đã đánh trúng vào tâm lý các bạn trẻ vốn là những công dân mạng “cuồng nhiệt”. Nhưng làm thế nào để là một người công dân tốt cả trên mạng và ngoài đời đã được chuyên gia và các bạn sóc nhí thảo luận rất sôi nổi trong suốt buổi học.

Tiếp đó các bạn được học tập kỹ năng “cắt giấy, xếp chữ, gói quà” do các anh chị điều phối viên hướng dẫn. Hi vọng qua buổi học này sẽ có nhiều “chú ếch giấy”, “hạc giấy”,…và các những gói quà nhỏ xinh được “ra lò” từ những đôi bàn tay nhỏ làm hành trang theo các bạn trong suốt cuộc hành trình.

IMG_0180 []

“Cùng đi tham quan tên lửa nào…” . Khó mà có thể diễn tả hết sự háo hức của các chiến sĩ khi được lên xe đi tham quan Tiểu Đoàn Tên Lửa 43 (thuộc Trung Đoàn 263). Tại đây các bạn được giới thiệu về sự hình thành và truyền thống oai hùng của Tiểu Đoàn Tên Lửa 43, về các loại vũ khí Phòng Không Không Quân của Việt Nam và Thế Giới; được đi tham quan về các thiết bị và mô hình một trận địa Tên Lửa thật sự. Các bạn chiến sĩ nam cứ như là bị “hút hồn” khi tận mắt nhìn và tiếp xúc với một quả Tên Lửa chiến đấu. Điều ngỡ ngàng hơn là khi các bạn biết được giá trị thực của quả Tên Lửa đó là 1 triệu USD (tương đương 20 tỷ đồng ). Các chiến sĩ của chúng ta không hề biết rằng vì vấn đề an toàn nên  đó chỉ là mô phỏng của quả tên lửa thật thôi. Nhưng dù sao đi nữa được “tận mục sở thị” thế này đã là niềm ao ước của biết bao cô bé cậu bé ở độ tuổi này rồi…Nhiều câu hỏi “ngây thơ” được các bạn đặt ra đã khiến cho các chú chiến sĩ hướng dẫn không khỏi bật cười kiểu như “cái tên lửa này có bắn được về tới nhà con ở Nha Trang không chú?”, hay “nếu con ôm chặt tên lửa thì có bay lên được tới Mặt trăng không nhỉ?”,... Phải nói là đến nhà Bác học chắc cũng phải “bó tay” với hàng ngàn câu hỏi “vì sao lại thế?” của các bạn nhí này. Chia tay Tiểu Đoàn 43 trong nuối tiếc, nhiều bạn vẫn cố gắng ngoái nhìn lần cuối hình ảnh chiếc tên lửa “uy nghi” đang hướng thẳng lên bầu trời để sẵn sàng bảo vệ sự bình yên cho Tổ Quốc. Sau chuyến đi này về nhà chắc các bạn sẽ có nhiều điều thú vị hấp dẫn để khoe cùng chúng bạn rồi nhé.

IMG_0281 (Copy)

Tối nay thầy Hà Trung Thành (Hiệu trưởng trường cán bộ Thành Phố HCM) đã đến chia sẻ với các bạn chuyên đề “Lý tưởng sống và trách nhiệm với cộng đồng của thế hệ 9X”. Bằng cách dẫn chuyện dí dỏm , những ví dụ thực tế thầy Thành đã chỉ ra cho các bạn trẻ thấy được những thử thách của cuộc sống, giá trị của việc học, sự giao hòa giữa đức và tài,…Sau buổi trao đổi thầy đã nhận xét rằng các chiến sĩ của chúng ta rất thông minh, tiếp thu rất nhanh và có nhiều “ý tưởng độc đáo” cả trong cách đặt và trả lời câu hỏi. Và chương trình Nhịp Bước Hành Quân thực sự là môi trường tu dưỡng và rèn luyện “tuyệt vời” cho thế hệ trẻ ngày nay…

 
Thông báo nhận thư và quà của " chiến sỹ nhí"
Thứ sáu, 03 Tháng 6 2011 08:54

Thông báo

V/v nhận thư và gởi quà cho chiến sỹ nhí Nhịp Bước Hành Quân 

 

Hiện nay những lá thư của các “chiến sỹ nhí” đã về tới Văn Phòng Tổng đội TNXP Trường Sơn – Số 62 Nguyễn Văn Đậu, P6, Quận Bình Thạnh, Tp.HCM. Quý phụ huynh liên lạc chị Bích Chi ( 0909.680.665) để nhận thư của các em

 

IMG_1566 (Copy)

Phụ huynh ở Khánh Hòa: liên lạc Tỉnh Đoàn Khánh Hòa sau 10h sáng ngày 3/6/2011 để nhận bản chính . Riêng bản Scan và Fax chúng tôi đã tiến hành vào 14h ngày 2/6/2011 quý phụ huynh vui lòng kiểm tra.

Quý phụ huynh ở các tỉnh còn lại, chúng tôi đã gởi bản scan vào hộp thư thư điện tử mà quý phụ huynh cung cấp. Quý Phụ huynh vui lòng kiểm tra lại để có phản hồi cho các em

 

Riêng phần quà và thư gởi cho các chiến sỹ, chúng tôi sẽ tiếp nhận cho đến 10h sáng ngày 3/6/2011 tại Văn phòng Tổng đội TNXP Trường Sơn và sẽ chuyển đến nơi cho các em tập huấn trong ngày. Quý phụ huynh ở xa, có thể liên hệ chị Bích Chi ( 0909.680.665 ) để được hỗ trợ.

 

Để các em nhận được sự quan tâm đặc biệt từ gia đình và nhằm nâng cao chất lượng bài giảng, tính giáo dục của chương trình. Kính mong quý phụ huynh dành ít thời gian hỗ trợ:

-         Viết 1 lá thư phản hồi cho các em.

-         Gởi 1 phần quà mà các em thích.

Trân trọng!!!

Ban chương trình Học Kỳ Hè "Nhịp Bước Hành Quân"

 

 
Nước mắt của hoa hồng
Thứ năm, 02 Tháng 6 2011 22:41

NƯỚC MẮT CỦA HOA HỒNG…

Cuộc sống này vốn dĩ luôn tồn tại những ranh giới hết sức mong manh  của sự nhận thức, sức khỏe, tình cảm và nhiều những thứ khác….Con nguời ta có thể khôn ngoan đó rồi lại tự cảm thấy mình ngốc ngếch đó, mạnh khỏe đó rồi yếu ớt ngay tức thời, hay niềm vui nỗi buồn nhiều khi cứ vây chặt lấy mỗi người mà tự ta nhiều khi không có khả năng để kiểm soát. Ví như khi nhìn những giọt nước mắt đang rơi nhưng ta lại thấy sự hạnh phúc ngập tràn trên nhiều gương mặt, còn những đóa hồng trên tay ai kia thì lại đang trĩu nặng nỗi buồn vì sắc trắng của màu hoa đã “nhuộm tái” cả lòng người. Đêm nay là một đêm diệu kỳ… bởi  ở đây bên  ánh sáng  của những ngọn nến tràn ngập khắp nơi, trong cái sự mơ hồ giữa cái được gọi là hạnh phúc và niềm đau vô tận , tôi đã nhìn thấy sự hiện hữu của một giá trị vĩnh hằng mà dù cho cuộc sống thăng trầm đổi thay như thế nào đi chăng nữa thì mặc nhiên giá trị ấy vẫn tự nó tỏa sáng, soi đường dẫn lối cho triệu trái tim biết nẻo quay về. Đó không  gì khác hơn  chính là “Tình cảm gia đình”_ phép màu của tạo hóa.

1265196056_Gia dinh be []

 

Như một định luật tất yếu, “ lá lìa cành sẽ rơi về cội, nước ròng nước lớn rồi nước cũng về nguồn, bầy chim có bay đi tìm mồi ở tám hướng mười phương rồi thì cứ mỗi hoàng hôn chúng cũng tìm về tổ ấm”, cha mẹ chính là tổ ấm nguồn thương cho những những đứa con thân yêu của mình. Đêm hôm nay có lẽ sẽ là đêm khó quên nhất trong cuộc đời mỗi chiến sĩ “sóc nhí”. Khó quên bởi các em đã nhận thức được đâu là giá trị của một gia đình, đâu là tình mẫu tử thiêng liêng vô bờ bến và niềm hạnh phúc biết bao nhiêu cho những đứa con khi còn được cài trên ngực áo một bong hồng đỏ thắm mỗi khi mùa Vu Lan về. Chuyên đề “ Gia đình và lòng yêu thương” do chuyên gia tâm lý Trần Thị Thu Thủy giảng dạy đã làm thức tỉnh nhận thức của gần 100 đứa con đang xa nhà, khơi dậy bao nỗi niềm cảm xúc buồn vui khó tả. Những trái tim khối óc còn non nớt đang “tuổi ăn, tuổi lớn” đã rất hồn nhiên trả lời rằng : “Mẹ con không thương con vì mỗi lần con muốn đi đâu là mẹ con đều la mắng”, hay “ nhiều khi con cảm thấy nhà mình như địa ngục”,…Nhưng để trả lời câu hỏi “ ai có thể cho các con mượn tiền mà không bao giờ đòi lại?”,  “nơi nào có thể cho các con ở nhờ một ngày, một năm hay một đời?”, “ ai có thể tha thứ tất cả mọi lỗi lầm mà các con đã và sẽ gây ra cho họ?”,…đã có nhiều gương mặt suy tư và im lặng.Và hình ảnh người bố người mẹ bỗng chợt hiện về trong tâm trí của các em nhẹ nhàng mà sâu lắng thế đó.

Tiếp nối mạch cảm xúc ấy, các em liên tiếp được dẫn dắt đi qua nhiều khía cạnh khác của “cuộc hành trình tìm về với gia đình”, các em được nhìn thấy tận mắt nỗi khổ mang nặng đẻ đau của người mẹ, sự hi sinh  thầm lặng một đời vì đứa con trai khuyết tật của một người cha. Nguời mẹ sẵn sàng hi một bên mắt của mình để đứa con thân yêu được vẹn tròn nhìn đời bằng đôi mắt sáng long lanh. Người cha mang tấm thân gầy oằn mình trên chiếc xính lô dưới cái nắng đổ lửa mùa hè để con mình còn được mỗi ngày đến lớp. Đã có những giọt nước mắt khẽ rơi  trên những gương mặt thơ ngây như cố giấu đi sự xúc động.

(1)me_con []

 

“Bữa cơm trên thiên đường” là câu chuyện kể về một đứa con trai muốn tự tay nấu cho mẹ một bữa cơm nhưng đã không còn cơ hội. Hạnh phúc quá ngắn ngủi nhất là khi nhận ra thì đã muộn màng.

“Hoàng hôn phủ bên ngoài, chuông chùa nhẹ rơi rơi

Tôi biết tôi mất mẹ, là mất cả đất trời”

(Trích thơ Xuân Tâm)

Trong số các chiến sĩ ngồi đây đã có một vài người phải cài hoa hồng trắng. Xin sẻ chia cùng các em bằng tấm lòng của một người đồng đội và mong các em có đủ nghị lực để vượt qua và vững bước trên đường đời…

P1060376 []

Vậy nên diễm phúc biết bao cho ai được còn mẹ và được gọi mẹ, được có cha và được nhìn thấy cha  không phải trong những giấc mơ khi mỗi đêm về. Tất cả các em chiến sĩ đã khóc, khóc thật nhiều trong tiếng đàn réo rắt của ca khúc “Lòng mẹ”; tôi biết những giọt nước mắt rơi xuống chan chứa biết bao yêu thương và sự hối lỗi. Nhưng không bao giờ là muộn để cho các em được nói lên lời yêu thương mẹ cha mình. Và những lá thư đêm nay các em đang viết kia chắc chắn sẽ là bông hoa hồng tươi đẹp nhất , là ánh nến lung linh nhất các em gửi tới các đấng sinh thành của mình; để cho không bao giờ các em phải “bữa cơm trên thiên đường” không bao giờ phải xảy đến trong cuộc đời mình.

P1060355 []

Nhìn những mái đầu cặm cụi bên ánh nến đang cháy sáng, những đôi tay vừa viết vừa tranh thủ gạt đi dòng nước mắt chan hòa tôi chợt cảm thấy tim mình thắt lại, thắt lại trong sự nghẹn ngào, niềm tin và sự hạnh phúc. Và hơn ai hết, người sẽ lặng đi vì niềm vui sướng trào dâng với lá thư trên tay chính là bố mẹ của các em. Đối với một số phụ huynh thì có lẽ đây là lần đầu nhận thư của con mình gửi, những nét chữ vẫn còn non nớt, câu cú có thể còn nghệch ngoạc nhưng hàm chứa trong đó là cả một tình yêu chân thành và lòng biết ơn vô hạn của con trẻ. 

Hoa hồng kia chỉ là bông hoa vô tri vô giác, nhưng khi cài lên ngực áo các em đêm nay bỗng “hóa tâm hồn”. Và những giọt nước mắt kia bỗng long lanh hơn khi bất chợt chan hòa trên cánh hoa đỏ thắm. Tôi xin được tạm gọi đó là “nước mắt của hoa hồng”…

 
Điều thú vị nhất khi được làm chiến sỹ
Thứ năm, 02 Tháng 6 2011 17:38

Nhắc đến “ báo động đêm” chắc chắn  “ chiến sỹ  nhí” của tiểu đội 2 và 7 không thể nào quên món quà “ ưu ái” mà các A Trưởng đã dành cho, bởi lẽ sau khi các nội quy, quy chế của chương trình được triển khai và giới hạn thời gian thực hiện mà các “ sóc nhí” ở tiểu đội này cứ vô tư như chưa biết gì. Việc tập họp " bất thường" này mất đến 20’ mới tập trung được đầy đủ các chiến sỹ. Vậy là lại thực hiện không đúng tác phong nữa rồi, đã trễ mà còn mất trật tự ---> điều gì sẽ xảy ra?

  Gần 1 tiếng đồng hồ sau, cuộc “ báo động “ thứ 2 - Các chiến sỹ nhí bật tỉnh dậy  vừa chạy vừa cài nút áo, nhanh chóng ổ định kịp thời gian quy đĩnh. Thật bất ngờ, chỉ sau bữa ăn sáng tin này lan tỏa khắp cả đại đội, bỗng nhiên mọi hoạt động về các chế độ trong ngày đã đi vào nguyên tắc, trật tự. Vì vậy mới biết các “ sóc” nhà ta sợ hình phạt này đến mức nào.


IMG_0223 []

Cũng thật tình cờ, hôm nay là ngày 1/6 và cũng là ngày sinh nhật của chiến sỹ Gia Ân – tiểu đội 5,  những bài hát, điệu nhảy đậm "chất liệu yêu thương", tình cảm gia đình được các em tiếp nhận hào hứng. Món quà của Gia Ân được nhận tuy không lớn về vật chất nhưng về giá trị  thì khó có thể diễn tả được cảm nhận, “ quà của tôi cũng là của các bạn” bởi các bạn và tôi cùng chung mái nhà “ Nhịp Bước”.

Sức khỏe là vàng – chuyên đề “ giải độc - thân - tâm - môi trường”  của Cô Ngọc Uyên  đã phần nào giải đáp các thắc mắc hồn nhiên của các “ sóc nhí” về các chế độ dinh dưỡng hợp lý sao cho phù hợp với từng  hoạt động, bảo vệ bản thân là chính là bảo vệ cho mọi người xung quanh. Nếu chúng ta không chăm sóc thân tâm toàn diện  thì sẽ trở thành nạn nhân của môi trường bên ngoài. Có lẽ nó quá xa vời đối với các bạn nhỏ, nhưng sẽ thật xa hơn nữa khi chúng ta không nhìn nhận được hậu quả lụy của các hành động vô bổ. Đó là giá trị cốt lõi của bài báo cáo này !!!

IMG_1411 []

“ Xây dựng hình ảnh bản thân - Xác định & sống có mục tiêu" đã bổ trợ cho chuyên đề sức khỏe trên. Các chiến sĩ đã có buổi thảo luận vui nhộn với từ khóa “ nếu – thì”, sự ngẫu nhiên trong việc ghép từ của các tiểu đội đã đưa ra nhiều ý nghĩa khác nhau, nhưng quy lại mục đích cuối cùng vẫn là kết quả của quá trình chăm sóc và định hướng. Để có được mục tiêu và ước mơ điều bạn nghĩ đến ai? Và bạn có ước mơ gì? Ai sẽ giúp bạn? Vậy là các chiến sỹ nhà ta đã biết được tương lai của mình luôn luôn sẽ có ít một người luôn đi bên cạnh để sẵn sàng hỗ trợ. Vậy ai có thể mang đến cho các “ sóc nhí” nhà ta những giúp đỡ không toan tính ?

IMG_1216 []

Các chiến sỹ như được lôi cuốn vào sức hút bài giảng của thầy Hòa An, các em sợ rằng nếu như xác định mục tiêu sai thì điều gì sẽ đến. Cũng như trong thể thao, môn đá bóng thường có mục tiêu cuối là cầu gôn, để quả bóng được nằm gọn ở cầu gôn cần có một thủ môn và “ nhạc trưởng” giỏi và tốt.

 

 
Kỷ luật là sức mạnh quân đội
Thứ tư, 01 Tháng 6 2011 12:55


Trải qua hai ngày “ăn quân đội, ngủ quân đội, sinh hoạt và học tập  cũng quân đội”, các chiến sĩ nhí của chúng ta đã bắt đầu trút bỏ hình ảnh “cậu ấm, cô chiêu” của mình để thực sự mang tác phong của một người lính. Mọi sinh hoạt đã bắt đầu đi vào nề nếp, nội quy kiểm tra được thắt chặt hơn theo từng bước để các bạn không bị “ngộp” ngay từ phút đầu.

Đã là ngày thứ ba của chương trình, các thao tác thường nhật của buổi sáng được các chiến sĩ thực hiện nhật nhanh chóng. Tập thể dục buổi sáng, gấp chăn màn, …đã là chuyện nhỏ đối với nhiều bạn, quan trong là “nhanh và đẹp” chứ không còn là “ làm đúng” nữa. Tuy vậy vẫn còn một vài đồng chí còn vụng về lắm, cần phải cố gắng nhiều hơn nữa nhé…Ý thức được điều này nên đã có nhiều bạn chịu khó “tầm sư học đạo” ở các đồng đội của mình, người làm tốt hướng dẫn lại cho người làm chưa tốt. Và mỗi khi giờ sinh hoạt tiểu đội đến, đâu đó lại vang lên những tiếng cổ vũ, hoan hô phát ra từ những cuộc thi gấp chăn màn giữa các chiến sĩ nhí. Không khí thi đua vui vẻ tràn ngập khắp nơi.

 IMG_6852 []

Đúng 7 giờ sáng, tất cả các chiến sĩ đã tập trung sẵn sàng ở bãi tập quân sự để làm quen với “16 động tác võ thể dục”. Các chiến sĩ nam khá là hứng thú với các màn võ thuật, biểu tượng của sức mạnh mà. Tuy nhiên không vì thế mà xem thường các chiến sĩ nữ đâu nhé.” Con gái cũng cần tự vệ mà”_ một chiến sĩ nữ tuyên bố dõng dạc càng làm không khí tập luyện được đẩy lên cao. Các huấn luyện viên hướng dẫn các động tác rất cặn kẽ và tỉ mỉ; giải thích ý nghĩa từng đòn thế và hoàn cảnh ứng dụng thực tế đã làm cho các chiến sĩ đi từ ngỡ ngàng này đến hết ngỡ ngàng khác. Nào là “thế phòng thủ”, “thế tấn công”; nào là động tác ra đòn sao cho chuẩn xác không phải là điều đơn giản như các bạn vẫn nhìn thấy trên phim ảnh. “Học võ là để phòng thân”_ đó chính là tinh thần thượng võ mà các chiến sĩ luôn luôn phải ghi nhớ trong và cả sau khi tập luyện.

IMG_6908 []

Tiếp nối phần duyệt đội ngũ hôm trước, bài học “Điều lệnh đội ngũ từng người tay không” được triển khai để các bạn tiếp tục rèn luyện tác phong nhanh nhẹn và chuẩn mực của quân đội. Nhắc đến đây BTC chúng tôi chợt nhớ đến một câu chuyện vui trong ngày. Số là tiểu đội hai được phân công trực hôm nay, 3 chiến sĩ nữ được phân công nhiệm vụ phụ giúp nhà bếp sắp xếp thức ăn trưa cho toàn đại đội. Thời gian quy định là 10 giờ 45 phút, nhưng không may cho các bạn là lại ghi nhớ thời gian là 9 giờ 45 phút nên đã “hồn nhiên” mang chén đũa xuống bếp ăn ngồi đợi. Kết quả là “3 con chim lạc đàn” của chúng ta sau khi phát hiện ra bị nhầm thời gian đã phải tức tốc chạy về để tập luyện bài đội ngũ đang diễn ra lúc đó. Một kỉ niệm khó quên và hi vọng đừng lặp lại lần sau nữa nha…không sẽ bị phạt đó!

IMG_0286 []

Sau buổi cơm trưa, các bạn chiến sĩ phải lập tức lên giường cho buổi nghỉ trưa. Mặc dù đã qua hai ngày sinh hoạt, các bạn chiến sĩ đã thân thiết với nhau và có nhiều chuyện để “tám” nhưng đã là kỉ luật quân đội thì đến giờ nghỉ trưa thì tất cả phải lên giường và giữ yên lặng.Chỉ một lát thôi là ai nấy cũng chìm sâu vào giấc ngủ ngon lành…

Chiều nay các bạn được học tập về “Kỹ năng làm việc nhóm và tinh thần đồng đội”, tiếp nối sau đó là phần trò chơi tập thể (team building) do chuyên viên tâm lý Hòa An đảm trách. Đây quả là chuyên đề “học mà chơi, chơi mà học”. Các bạn phải vận dụng khả năng tư duy và hoạt động liên tục để tham gia các trò chơi do người hướng dẫn đưa ra. Điều thú vị là qua các trò chơi, đã có nhiều nhân tố phát huy được khả năng lãnh đạo cũng như làm việc nhóm của mình làm bất ngờ cho cả các anh chị điều phối viên của các tiểu đội.

IMG_6987 []

“Ai muốn khỏe đẹp thì hãy tập thể thao, ai muốn khỏe đẹp thì hãy tập thể thao..” Đó là lời bài hát của các bạn chiến sĩ trên đường ra sân bóng. Chiều nay các bạn chiến sĩ của chúng ta sẽ có những trận cầu nảy lửa giữa các tiểu đội. Có thể nói đây là trận bóng đá “dễ thương” nhất bởi thành phần tham gia là các cầu thủ nhí từ đủ mọi độ tuổi và đồng hành bên cạnh những cầu thủ nam mạnh mẽ là “đội quân tóc dài” với khí thể hừng hực tiến lên vì màu cờ sắc áo. Kết quả ở vòng loại, bốn tiểu đội 2-4-6-7 đã xuất sắc giành được chiếc vé để tiến vào vòng trong. Mời quý phụ huynh cùng hồi hộp chờ xem kết quả các trận tiếp theo  qua bản tin những ngày hôm sau…

DSC00584 []

Có thể nhận thấy các chiến sĩ của chúng ta rất yêu thích hoạt động văn hóa văn nghệ. Mỗi khi tiếng nhạc nổi lên là các bạn  hòa nhập và bắt nhịp rất nhanh chóng. Tối nay các bạn lại được hòa mình vào điệu nhảy thể thao Ấn Độ với hai bài Kaoshiki và Tanjava. Những điệu nhảy này bên cạnh tác động lên toàn bộ cơ thể  còn kích thích sâu lên các huyệt đạo để giúp cơ thể người tập sảng khoái, bài trừ độc tố và tinh thần minh mẫn. Đó chính là liệu pháp tốt cho các chiến sĩ của chúng ta có những giấc ngủ thật sâu để sẵn sang cho một ngày mới sắp đến…….

 
Ngày thứ 2 của chiến sỹ nhí phòng không.
Thứ tư, 01 Tháng 6 2011 10:59

Một ngày mới trong doanh trại của tiểu Đoàn 11 bắt đầu bằng một hồi còi dài bất ngờ vang lên giữa cái không gian tĩnh mịch và trong lành của buổi sớm mai.

 IMG_1333 []

- “Đã 5 giờ rưỡi sáng rồi các bạn ơi! ”

Đó là tiếng các chiến sĩ đang đánh thức người đồng đội nằm giường bên cạnh. Nếu để ý kĩ trong lời nói của các bạn, chung ta thấy đã có một sự chuyển biến nào đó. Bởi lẽ “đã 5 giờ rưỡi sáng” thay vì “mới 5 giờ rưỡi sáng”  nếu như giờ đây các bạn đang nằm ở nhà trên chiếc giường xinh xắn của mình. Có phải là sự thay đổi “nhỏ” không nhỉ?

 DSC00262 []

Mặc vội quân phục, nhiều bạn chiến sĩ chỉ cần thức dậy trễ hơn vài phút là đã “khá chật vật” trong việc theo kịp đồng đội của mình. Tiếng còi điểm danh của các anh A Trưởng vang lên, đội hình đội ngũ đã sẵn sàng để điểm danh buổi sáng. Không khí nghiêm túc và những hiệu lệnh dứt khoát, hùng dũng của các anh A trưởng đã làm cho nhiều chiến sĩ còn mơ ngủ phải tỉnh hẳn. Bài thể dục buổi sáng với 12 động tác cơ bản được các anh hướng dẫn rất chi tiết nên các bạn chiến sĩ của chúng ta không khó khăn lắm trong việc học và làm theo. Tuy nhiên đó chỉ mới là “đúng chứ chưa thật sự đều và đẹp” theo như nhận xét của các anh A trưởng. Dẫu sao đây cũng chỉ mới là ngày đầu tiên mà, các chiến sĩ của chúng ta sẽ còn tiến bộ nhiều hơn nữa, chờ xem vào sáng mai nhé….

 DSC00270 []

Chỉ có khoảng 15 phút để gấp chăn màn  và vệ sinh cá nhân trước khi ăn sáng, mỗi người đều phải tranh thủ tối đa vận tốc có thể của mình. Sau đó là nội dung chào cờ đầu tuần và duyệt đội ngũ. Những động tác quay phải, quay trái, quay đằng sau , bước đều,… vốn không xa lạ với nhiều bạn nay được tập luyện dưới mái trường quân đội càng làm tăng khí thế trong mỗi chiến sĩ nhí. Sáng nay các bạn đã được Thiếu tá Kiều Quang Hồng_ BCH tiểu Đoàn 11 hướng dẫn chi tiết và cụ thể hơn ở mảng nội vụ. Nhiều chiến sĩ phải trầm trồ thốt lên một cách hài hước :“ gấp chăn màn cũng là một nghệ thuật, và người gấp đẹp là một nghệ sĩ ”.Những bàn tay nhỏ nhắn của các em được trực tiếp thực hiện thao tác dưới sự hướng dẫn của các “thầy giáo quân đội” đã làm nên những “tác phẩm” tuyệt đẹp mà chính các bạn cũng không tin là mình có thể chỉ vài phút trước đó.

 DSC00363 []

Tập dân vũ luôn là phần được các chiến sĩ hứng thú nhất. Bạn nào còn ngại ngùng, bạn nào ít vận động thì đây là cơ hội để các bạn thay đổi và thể hiện mình. Điệu “múa gối”_ phỏng theo một điệu múa dân gian nước ngoài hết sức vui nhộn đã làm các bạn quên hết tất cả để hòa vào điệu nhạc, lắc lư theo từng bước nhảy. Chương trình này thu hút đến nỗi các anh A Trưởng cũng không ngần ngại “hòa điệu” cùng với tất cả các bạn. Phần tập múa dân vũ này sẽ còn được diễn ra thường xuyên nên các bạn chiến sĩ cứ yên tâm nhé, cơ hội cho các bạn thể hiện mình vẫn còn đang ở phía trước.

 

Buổi chiều bắt đầu bằng bài học giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ . Một chủ đề tưởng chừng như khô cứng và dễ gây nhàm chán đối với thanh thiếu niên đã được báo cáo viên lồng ghép và dẫn dắt bằng những câu chuyện thực tế làm cho các chiến sĩ của chúng ta vô cùng thích thú. Tiếp đó bạn còn được giao lưu “chia sẻ kinh nghiệm cùa người chiến sĩ mới”, nhiều câu hỏi hấp dẫn được các chiến sĩ nhí của chúng ta đặt ra đã ít nhiều “làm khó” cho các anh A Trưởng trong suốt thời gian diễn ra chương trình.

IMG_0429 []

 

Trong phần tăng gia sản xuất với kỹ thuật trồng rau mầm sau đó, các chiến sĩ nhí được tham gia trực tiếp vào các công đoạn thực hiện. Những đôi tay nho nhỏ nhẹ nhàng thoăn thoắt với những hạt giống trên tay đã tạo nên những sự sống mới hồn nhiên như chính các em vậy. Những khay rau mầm xinh xắn, vuông vắn được các em chăm chút cẩn thận từng li từng tí . Sau đợt này, chắc chắn các em sẽ biết quý công sức lao động của mình và yêu luôn cả món rau xanh mà vốn dĩ không được nằm trong danh sách món ăn yêu thích của các bạn nhỏ. Chờ xem nhé…

 DSC00464 []

Buổi tối , sau chuyên đề “ Kỹ năng hòa nhập và thiết lập mối quan hệ xã hội” do Thạc sĩ Tâm lý học Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu ( giảng viên Khoa Tâm lý học , trường ĐH Sư Phạm TP. HCM) giảng dạy, các bạn được làm quen và thư giãn với bộ môn Yoga qua “cuộc hành trình tìm về kho báu của mình”. Chắc chắn các bạn đã có một ngày dài với nhiều bất ngờ và trải nghiệm thú vị. Kim đồng hồ tích tắt quay đều đang tiến dần về con số 22 giờ đêm, vẫn còn ánh sáng hắt ra từ giường của một vài bạn chiến sĩ bên trang nhật kí viết vội cuối ngày…

DSC00476 []

Chuyên đề kỹ năng chăm sóc và bảo vệ bản thân.

 P1060108 []

Tập ngồi thiền Yoga

 
Đêm hội ngộ gia đình sóc nhí
Thứ hai, 30 Tháng 5 2011 16:40


“Đi tắm nào”_ có lẽ đây là giây phút vui sướng nhất của các chiến sĩ trong ngày. Còn gì thích thú hơn là sau một ngày dài với bao hoạt động cùng với  bộ quân phục “dày cộm” trên người, các bạn được thỏa sức đắm mình trong làn nước mát lạnh với tiếng cười đùa của đồng đội. Các bạn chiến sĩ được chia làm hai khu vực riêng biệt theo nam_ nữ và khá là kín đáo. Với nhiều bạn đây là lần đầu tiên “tắm tập thể” nhưng đó chỉ là cảm giác bỡ ngỡ phút đầu bởi lẽ chỉ một lúc sau đó là tất cả đã nhanh chóng hòa vào không khí tập thể vui nhộn .

IMG_6823 []

Tiếng cười tiếng nói rộn rã khắp nơi cùng những tiếng gọi nhau í ới “ các bạn ơi, chúng mình phải nhanh lên vì sắp đến giờ ăn rồi”

Có lẽ bữa cơm quân đội đã bắt đầu trở nên quen thuộc hơn với các chiến sĩ nhí của chúng ta. Tối nay các bạn chiến sĩ dùng bữa “nhiệt tình” hơn lúc sáng vì theo đánh giá của số đông chiến sĩ là “cơm tối ngon hơn”. Có lẽ một phần là vì sự điều chỉnh thực đơn buổi chiều của nhà bếp đã phù hợp hơn với khẩu vị của các bạn, hoặc có lẽ chăng là vì các chiến sĩ của chúng ta đã cảm nhận được “cái đói” sau một buổi chiều với nhiều hoạt động thú vị. Dẫu sao đi nữa, cũng xin cảm ơn các anh nuôi của chúng ta đã nhọc công với món  “ chả giò” để chiều lòng các  thực khách nhỏ tuổi.

IMG_0292 []

Càng về tối, tinh thần của các chiến sĩ càng thêm háo hức bởi lẽ các bạn đều biết tối nay có chương trình “Đêm hội ngộ gia đình nhịp bước hành quân”. Đây là chương trình sinh hoạt chào mừng đặc biệt mà BTC dành riêng cho các bạn trong buổi tối đầu tiên chính vì thế mà rất được chờ đợi. Mở màn là phần thi đọc Slogan. Thật bất ngờ bởi lẽ tiểu đội nào cũng có câu slogan cho riêng mình mặc dù chỉ được thông  báo trước đó chỉ 30 phút để tập luyện.Nhiều ý tưởng các bạn đưa ra đã  khiến cho BTC và khách mời không khỏi bật cười bởi chất hồn nhiên và tràn ngập tinh thần nhiệt huyết của các bạn như “tuy xấu mà kết cấu nó đẹp”, hay “ tiểu đội mình vô đối”,… Một số tiểu đội còn sáng tạo thêm cả phong cách , động tác và trang phục để câu slogan của đội mình là đặc sắc nhất.

IMG_0413 []

Chương trình chính thức bắt đầu bằng ca khúc “ Nối vòng tay lớn” (Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn) . Nhìn hình ảnh tất cả các bạn chiến sĩ nắm tay nhau cùng cất cao tiếng hát mới thấy được cái không khí hào hùng , gắn bó một lòng của những người “ đồng chí” theo đúng nghĩa của nó. Trung tá Nguyễn Văn Trường_ tiểu Đoàn trưởng tiểu Đoàn 11 sau khi vỗ tay và  hát cùng với các bạn chiến sĩ  đã phát biểu “ tôi nhìn thấy hình ảnh của mình những năm đầu vào lính  thông qua các đồng chí đêm nay” và dặn dò các bạn nhiều điều ý nghĩa về lý tưởng và cuộc sống của người lính.

IMG_0420 []

Chương trình Đêm Hội Ngộ đã diễn ra hết sức sôi nổi với nhiều phần thi đầy kịch tính: “Thông tin đồng đội”, “chung sức chung lòng”, “ tiểu đội tài năng”. Trải qua 3 vòng thi, tiểu đội 8 đã xuất sắc giành được ngôi vị quán quân với bức tranh vẽ  mang thông điệp “niềm tin” . Mỗi thành viên trong tiểu đội còn được nhận một “huy hiệu sóc nhí” do Ths Lê Thị Ngọc Uyên, Trưởng BTC chương trình trao tặng. Chương trình kết thúc trong sự nuối tiếc của các bạn chiến sĩ nhưng đã đến giờ các bạn phải trở về giường và chuẩn bị cho đêm viết nhật kí đầu tiên.

Nhìn những gương mặt ngây thơ đang miệt mài bên những trang nhật kí bên ngọn đèn , có lẽ là hình ảnh đẹp nhất sau một ngày mà chúng tôi nhìn thấy. Những mái đầu xanh, những ánh mắt long lanh đang đắm chìm trong dòng suy tưởng sau một ngày với biết bao sự kiện. Các em đang viết và sẽ còn có nhiều điều để viết trong suốt cuộc hành trình suốt 09 ngày còn lại của cuộc hành trình. Và những điều các em viết lên đây chính là những suy nghĩ, những trải nghiệm thực nhất về quá trình trưởng thành của bản thân mình. Và biết đâu đấy, đã có một dòng nhật kí nào đó đã viết rằng “ bố mẹ ơi! Con đang lớn từng ngày”
 
«Bắt đầuLùi1234Tiếp theoCuối»

Trang 3 trong tổng số 4
 

Video clips

You must have Flash Player installed in order to see this player.

My status

Hotline: 0913 91 52 53
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo

            banner ngang  chamsocgiadinh