Home Tin tức Tin Trường Sơn Group nhip buoc hanh quan 2011 dot 2 (19/06/20 - 29-06-2011) Chị em tôi đã lớn
nhip buoc hanh quan 2011 dot 2 (19/06/20 - 29-06-2011) Chị em tôi đã lớn
Thứ sáu, 24 Tháng 6 2011 13:16

 

“Chị em tôi đã lớn”

Nếu có một ai đó hỏi tôi rằng: “Câu châm ngôn nào bạn thích nhất?”. Tôi sẽ trả lời ngay rằng đó  là câu: “Không có gì là tuyệt đối mà chỉ có những cái tương đối, mà đã là tương đối thì sẽ có thay đổi”.

Vâng! Trong cuộc sống này không có cái gì là tuyệt đối cả, bởi vậy nên việc gì rồi cũng sẽ có cách để làm nó biến chuyển, chỉ có điều là sớm hay muộn mà thôi. Ngay chính bản thân tôi cũng vậy, với cá tính nóng nảy và bốc đồng, tôi bước vào đời là một cô bé đầy nông nổi. Tôi cứ nghĩ rằng, sẽ không có gì có thể thay đổi được cá tính kỳ cục cùa mình. Vậy mà tôi, chính tôi đã tự làm mình kinh ngạc bởi sự nhẫn nại và sự mềm mỏng đến không ngờ trong công việc mà tôi đã và đang làm.

Một sự ngẫu nhiên tình cờ đã đưa tôi đến với nơi đây, nơi mà tôi vẫn thường chỉ biết qua sách vở: “Doanh trại quân đội nhân dân Việt Nam” thông qua chương trình Nhịp bước hành quân.

 IMG_0039 []


Năm ngoái (2010), cầm lá đơn đăng ký thi tuyển tình nguyện viên cho chương trình Nhịp bước hành quân, tôi chỉ tưởng tượng rằng mình đi để làm chỉ huy theo cách gọi mà mọi người vẫn thường nói với nhau “đứng chỉ tay năm ngón”. Thế nhưng, suy nghĩ vẫn chỉ là suy nghĩ. Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi tôi trở thành điều phối viên chính thức của chương trình từ đợt đầu tiên của năm ngoái. Trong hai đợt, mỗi lần nhìn ánh mắt ngây thơ của các em, tôi lại phải tự nhủ rằng mình phải học cách yêu thương. Từ suy nghĩ ban đầu là chỉ huy thì tôi đã thay đổi thành sự chăm sóc, yêu thương. Tôi dạy cho các em biết cách tự lập trong sinh hoạt, dạy cho các em biết thế nào là sự chịu đựng để vượt qua gian khổ, khó khăn. Các em dạy tôi biết yêu thương, nhưng yêu thương thôi chưa đủ mà cần phải biết cách để biến mọi thứ trở thành niềm yêu thương của mình.

 

 

Trở về sau những trải nghiệm mới, tôi phút chốc chững chạc và trưởng thành, đã trưởng thành dù trong vóc dáng hay suy nghĩ…

Một năm nữa lại trôi qua, một mùa hè nữa lại đến như một quy luật của tạo hóa. Sau một năm miệt mài nơi giảng đường đại học, rủ bỏ xong một mùa thi đầy cam go và mệt mỏi, tôi lại khoác lên mình màu áo của thanh niên xung phong, màu áo lính xanh của núi rừng, hăng hái cùng các em học viên của mình bước vào cuộc hành trình mới, cuộc hành trình của Nhịp bước hành quân.

Mặc dù đây không phải là lần đầu nhận học viên lên đường, cùng các em chiến đấu với chính bản thân mình, nhưng mỗi một nụ cười, mỗi một ánh mắt, mỗi một hành động hay cá tính đều để lại cho tôi sự trải nghiệm mới mẻ và thú vị.

 


Ngày đầu tiên, chị em tôi nhìn nhau như ở hai đầu chiến tuyến, dù cho tôi có nhìn các em bằng ánh mắt triều mến, bằng nụ cười thân thiện đến đâu, thì làm sao có thể xóa đi cái cái bở ngỡ ban đầu của các chiến sĩ nhí khi nhìn một người chị xa lạ sẽ cùng mình sống trong cuộc hành trình 10 ngày Nhịp bước hành quân? Những nụ cười gượng gạo xã giao trong ngày xuất quân để che giấu đi nỗi sợ hãi vì mình sắp bước vào cuộc trải nghiệm mà chưa biết sẽ ra sao, để che dấu đi nỗi buồn dù nhỏ hay lớn cũng vẫn tồn tại đó là nỗi nhớ gia đình khi xa vòng tay yêu thương. Những bàn tay vẫy chào cha mẹ, những đôi mắt buồn ngân ngấn lệ chực trào ra như muốn nói: “Tạm biệt gia đình, con lên đường đây!”.

 IMG_0045 []

 

Đặt chân đến nơi đóng quân, nơi ở mới của các chàng tân binh, sự bỡ ngỡ ban đầu dường như chỉ còn là sự lo sợ vì tất cả đều quá mới mẻ, sống một cuộc sống người lính, không chăn ấm nệm êm, không có những tiện nghi dù là nhỏ nhất. Ở nhà là những cậu ấm cô chiêu được chiều chuộng, yêu thương thì giờ đây, tất cả phải tập làm quen với cách sống trong môi trường tập thể. Cuộc sống người chiến sĩ không đầy đủ tiện nghi, không có sự cung phụng, thay vào đó là sự tự phục tùng chính bản thân mình mà thôi.

Môi trường quân đội khắc khe, với biết bao đồng đội mới, cuộc sống mới, tất cả thật lạ lẫm, nỗi băn khoăn hiện rõ trên khuôn mặt của các cậu ấm cô chiêu thưở nào. Chương trình Nhịp bước hành quân là chương trình bổ ích, sử dụng môi trường quân đội để huấn luyện, luyện tập các em tự biết cách chăm sóc mình, tự đối phó với những khó khăn thử thách, những trải nghiệm mới để vượt qua chính mình, giúp các em trân trọng, nâng niu những gì mình có…

Rồi ngày thứ nhất, ngày thứ hai, ngày thứ ba… cứ thế trôi qua. Các em đã quen dần với cuộc sống mới. Chị em chúng tôi đã bắt đầu có những niềm vui nỗi buồn qua những ngày đó. Tôi yêu thương các chiến sĩ nhỏ như những đứa em của mình, không xem mình là một người điều phối viên còn các em là những học viên, trong tôi giờ đây chỉ còn tình yêu thương sâu đậm.

 IMG_0430 []


 DSC05676 []

 

Trong đêm viết thư, nhìn các em khóc nức nở vì những câu chuyện cảm động về cha mẹ, nghe những lời chia sẻ thật lòng, chân thành xuất phát từ tận đáy lòng của các em, vì những lỗi lầm đã gây ra để làm cho cha mẹ buồn phiền. Nhìn các em khóc nhưng tôi lại rất vui, niềm vui của sự hạnh phúc, các em đã lớn hơn, đã biết suy nghĩ, nhận ra lỗi lầm. Chỉ mong sao các em tôi luôn tự tin, đứng vững trên đôi chân của mình và luôn tự hào là con của cha mẹ.

 IMG_1648 []

 

Khoác trên mình chiếc áo lính, tôi cảm thấy ấm lòng hơn, dịu dàng , kiên nhẫn hơn. Mai đây, khi xa những chiến sĩ ấy, tôi sẽ nhớ lắm, những ngày chị em vui vẻ, thủ thỉ bên nhau. Vậy đó, không có gì là bất biến, cả tôi, cả những chiến sĩ nhí ngày đêm rèn luyện chăm chỉ và cả các bậc phụ huynh đáng kính nữa. Chỉ cần lắng lòng, nghe người khác tâm sự để hiểu họ nhiều hơn. Biết dẹp bỏ cái tôi lớn lao của mình thì mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Cuộc sống đâu chỉ toàn màu hồng, cũng chẳng phải toàn màu đen. Sống như thế nào, niềm vui hay những nỗi buồn đều do chính mình tạo ra. Đôi khi những việc nhỏ nhoi, những khoảnh khắc giản đơn nhưng nếu ta biết được ý nghĩa của nó ta sẽ thấy hạnh phúc và vui vẻ hơn. Tôi tự nhủ lòng: “Chị em mình cùng cố lên nhé các chiến sĩ nhí của chị!”.

IMG_0295 []

 

IMG_0299 []

Tác giả: Huỳnh Thị Vinh - ĐPV Tiểu đội 4

Ý kiến của bạn


Security code
Làm mới



Tin mới hơn:
Tin tiếp theo:

 

Video clips

You must have Flash Player installed in order to see this player.

My status

Hotline: 0913 91 52 53
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo

            banner ngang  chamsocgiadinh