Home Đào tạo Nhịp bước hành quân 2012
NHỊP BƯỚC HÀNH QUÂN 2012
Cánh thư yêu thương -Thư điều phối viên 2010

Kính gửi phụ huynh em Hoàng Hải Anh

Thưa Cô,

Cháu là Mai Lan, điều phối viên phụ trách tiểu đội 4 của Hải Anh trong chương trình Nhịp Bước Hành Quân. Sau 10 ngày phụ trách em, quan sát em sinh hoạt và học tập, cháu xin có vài điều tổng kết gửi đến gia đình.

Trong 10 ngày tham gia chương trình, Hải Anh là em biểu hiện tốt nhất trong đội và cả trong toàn bộ học viên. Hải Anh rất năng động, sáng tạo, vui vẻ, hoạt bát, biết quan tâm, biết lắng nghe, chịu học hỏi. Em Hải Anh cá tính và mạnh mẽ do vậy em có biểu hiện thích làm việc độc lập hơn là làm việc nhóm. Hải Anh thể hiện năng khiếu về nghệ thuật và có sự đam mê với nó.

Em rất thích chụp ảnh, rất sáng tạo và có năng khiếu về nhiếp ảnh (cháu có chỉ cho em một chút về nhiếp ảnh, em hiểu nhanh và thực hành cũng tốt nữa). Trong ảnh em chụp thể hiện được cái nhìn rất độc đáo, Hải Anh rất kiên nhẫn và cực kì tập trung với những gì em có đam mê, cháu nghĩ sau này em rất có thể thành công nếu theo được đam mê của mình.

 
Cánh thư yêu thương - Thư của mẹ

( Thư của phụ huynh chiến sĩ Nghiêm Gia Hưng - NBHQ D2. 2011)

Tin thưong của Mẹ !

Mẹ nhận đựoc thư của con rồi . Mẹ đã khóc ..Mẹ khóc vì vui mừng khi thấy con trai của Mẹ đã trửong thành , Lớn hơn nhiều khi ở nhà . Mấy hôm nay , lúc nào Mẹ cũng nhớ con ! Mẹ hay lấy hình con ra xem để cho đỡ nhớ...

Con trai của Mẹ !

Con có khỏe ko ? Mẹ có nói với Bố mua đồ ăn gởi vào cho con rồi..Cố gắng lên con, chỉ còn mấy ngày nữa thôi ,khi nào về mẹ sẽ nấu cho con nhiều món ăn thật ngon mà con thích nhe ! Ở Đà Lạt mấy hôm nay trời mưa suốt , rất lạnh nữa , buồn , làm Mẹ càng nhớ con hơn . Nè , Con viết phải nắn nót hơn nữa nhe không , chữ con viết không đẹp đó..lần sau viết thư , nhớ kể mẹ nghe là buổi sáng con thức dậy mấy giờ ? làm gì ? tự giặt đồ ra sao ? buổi trưa .buổi chiều , buổi tối con làm gì ?? con ngủ lúc mấy giờ ?? nhớ kể Mẹ nghe nhe ..

Ở chung với con có mấy bạn tất cả , con thân với ai nhất..mấy bạn gái có khóc nhè vì nhớ nhà không ?? Con đã học làm đựoc những gì rồi ?? con có bị la lần nào chưa ?? ..

Có đi xa rồi , mới thấy thưong Bố Mẹ phải không , vậy thì khi nào về nhà phải biết nghe lời nghe không ?

Tin thưong của Mẹ !

Cố gắng lên con nhe , Mẹ lúc nào cũng nhớ , Cũng thưong con nhất trên đời ...hãy học thật giỏi để Bố Mẹ luôn tự hào và hãnh diện về con.Con nhé !

Mẹ tin con trai của Mẹ luôn vững vàng , mạnh mẽ ,tự tin . Mẹ nhớ con thật nhiều con trai của Mẹ . luôn khỏe mạnh và vui vẻ con nhe !

Mẹ dừng đây . lần sau viết thư nhớ kể Mẹ nghe thật nhiều nhe ...

bye con, thưong con và hôn con trai của Mẹ thật nhiều  .

Mẹ của con .

TML

 

 
NHỮNG CHIA SẺ GIẢN DỊ…

                  Sau cuộc hành trình mười ngày, tất cả chúng ta, tôi, BTC, các chiến sĩ sóc nhí và cả những bậc phụ huynh đáng kính đều có sự nhìn nhận lại và có những trân trọng về sự thay đổi dù là nhỏ nhất của các sóc nhí đáng yêu…

                  Phụ huynh của chiến sĩ U.T.T viết : “Những việc tưởng như là nhỏ nhặt nhất, nhưng khi con biết làm và chịu làm có lẽ là niềm vui lớn nhất của bố mẹ. Mẹ không biết con nghĩ gì, nhưng những hành động đó của con như khẳng định cho mẹ thấy quyết định cho con đi chương trình là đúng”.

                  “5 giờ 30 sáng Đức đã thức dậy, xếp mền ngay ngắn, tập thể dục và tập võ buổi sáng, quét nhà và đổ rác thay mẹ… đây là những điều mà trước nay mẹ chưa thấy bé của mẹ chủ động làm thường ngày”, mẹ của chiến sĩ Đức chia sẻ. Mẹ Đức kể, sau chương trình, bé cứ nhắc và đòi mẹ phải đưa bé đến dự lễ xuất quân của Hải quân vào tuần tới, chỉ vì bé muốn được quyên số tiền mình dành dụm được cho quĩ “Góp đá xây Trường Sa” của Nhịp Bước Hành Quân hưởng ứng chương trình của Trung ương đoàn và Báo Tuổi Trẻ phát động, và cũng để được dịp gặp lại ban tổ chức và các anh chị điều phối viên thân yêu, những người đã cho em cảm nhận được tình thân, ngoài tình cảm bố mẹ anh em ruột dành cho mình, nhất là những ngày đầu của chương trình khi em bị cảm sốt, vô cùng nhớ nhà trong sự cực khổ, nắng nóng và thiếu thốn tiện nghi của môi trường rèn luyện mà em tưởng rằng mình sẽ không chịu đựng được và xin xuất ngũ. Nhưng sau lời động viên, có ý kích hoạt ý chí nam tử hán trong em: “chỉ là vài ngày xa nhà chưa quá 30km mà em không chịu đựng nổi cái nhớ nhà thì sau này nếu được tặng học bổng đi du học nước ngoài em sẽ thế nào, chỉ vì thế mà em chịu để mất một cơ hội tốt cho tương lai của mình sao?”. Đôi khi em cũng nên tập làm một vài điều mình không thích, hoặc quá sức mình một tí để rồi sau đó em sẽ thấy mạnh mẽ hơn, Đức à… Thế là hôm sau Đức khỏe hẳn trông thấy, và nhanh chóng hòa nhập vào đồng đội của mình. Em học tập, chơi đùa, đá banh, rèn luyện và hòa nhập thật tốt, ngoài sự tưởng tượng của tôi khi chăm sóc cậu quí tử trắng trẻo, chưa từng xa nhà một ngày nào và xin xuất ngũ sớm này.

DSC00272 []

                         Vâng dù là những thay đổi nho nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày, hoặc một cử chỉ quan tâm hơn của các sóc nhí dành cho ba mẹ cũng khiến cho chương trình thêm ý nghĩa. Một việc rất đáng mừng đối với chương trình đó là em V.M.C.T sau một năm bỏ học thì đã quay lại lớp học sau khi đi chương trình về. Đó là sự việc động viên khích lệ lớn đối với những người làm chương trình như chúng tôi càng có quyết tâm và niềm tin để ngày một hoàn thiện nội dung và mang chương trình đến với tất cả các em.

DSC00599 []

                    Chiến sĩ B.V.C, em đi học nội trú, một tháng mới về nhà một lần và mỗi lần về em ấy chỉ biết thui thủi ở nhà, chẳng ai rủ C đi đâu được là vì C muốn ở nhà với bố mẹ. Hè năm nay C nghỉ hè được 20 ngày, em muốn tiếp tục tham gia chương trình Nhịp Bước Hành Quân nhưng em nghĩ đi 10 ngày thì không còn ở với gia đình được nhiều nên quyết định không đi nữa, ở nhà với bố mẹ. C viết “Khi con biết được gia đình là nơi tựa, con dành thời gian cho gia đình nhiều hơn, ngày xưa bạn bè là gia đình của con nhưng với thời gian ngắn ngủi của những ngày hè mới đây, con dành tình yêu đó cho bố mẹ”.

                     Phụ huynh của em Đ viết: “đã có những lúc con hét lên ‘xung quanh con đều là người ác, bố mẹ cũng là khoảng cách với con’, nhưng giờ đây nụ cười thân thiện của con đã nở thì khoảng cách đó như gần lại, điều bố mẹ mong đợi và có lúc không dám mong đợi từ con, giờ thì có lẽ bố mẹ nhận thấy đã sai trong việc “ tặng cho con khoảng cách đó”. Chắc giờ đây xung quanh con đã không còn người ác nữa con nhỉ ?!”

                      Em T.M ở TP. HCM, nửa đêm bỏ nhà đi vì mâu thuẫn với bố, em liên hệ với Ban chương trình xin ngủ nhờ, các anh chị đã nói chuyện cùng em, lắng nghe và chia sẻ. Sau đó em bảo em muốn về mà sợ bố mắng. Các anh chị gọi cho bố em thì biết rằng bố em đã đi tìm em ấy nguyên cả đêm, em đã rất hội hận. Cuối cùng chương trình đã  là chiếc cầu nối đưa em về gia đình cũng như đã hàn gắn được vết rạn tình cảm giữa hai bố con.

                        Vâng, Nhịp Bước Hành Quân không phải là bài thuốc thần kỳ nhưng nó là chiếc cầu, là con đò đưa các em nối lại khoảng cách yêu thương…….

 
Một chuyến đi ngắn ngày nhưng là một hành trình dài của cảm xúc

             Có ai tin rằng chúng ta có thể thay đổi hoàn toàn suy nghĩ chỉ sau một ngày không? Tôi đã từng không tin vào điều đó nhưng… tôi đã sai.

              Tôi là người thích đi và khám phá cuộc sống vì vậy mà tôi tham gia khá nhiều chương trình cộng đồng, những trại hè, những sự kiện, và cũng vì vậy tôi đăng kí tham gia chương trình “ Nhịp bước hành quân”. Tôi đến với chương trình đơn giản để rèn luyện mình và vì tôi thực sự tự tin là tôi đủ khả năng để chăm lo cho một tiểu đội nhí, tôi thực sự đã rất tự tin.

            Tôi đã trải qua 2 kì phỏng vấn và những ngày tập huấn khá vất vả nên lại càng tự tin rằng mình đã được trang bị đầy đủ cho nhiệm vụ đó. Và tôi nghĩ đây cũng chỉ như một chuyến đi chơi, một công việc không có gì để lo nghĩ!

            Thế rồi. tôi sốc!

            Từ ngày đầu nhận quân và nhất là trong ngày đầu tiên của chương trình, tôi đã thực sự sốc khi thấy mình hoàn toàn không đủ khả năng. Tôi đã nghĩ rằng trẻ con đứa nào cũng nghịch phá như mấy đứa em tôi ở nhà vậy thôi, nhưng không, các em có nhiều vấn đề hơn thế, có những em quá trầm, thiếu tự tin và sống nội tâm, có những em rất giỏi nhưng cũng quá ương bướng, có những em vấp phải những vấn đề về cảm xúc, không tìm được câu trả lời cho cuộc sống của mình. Những vấn đề khó hơn nhiều so với suy nghĩ của tôi.

            Và thế đấy, chỉ một ngày, các em đã chứng minh cho tôi thấy suy nghĩ của tôi đã sai rồi.

            Mỗi khi thấy một biểu hiện nhỏ thôi về một vấn đề nào đấy của các em, tôi phải lập tức tìm cách tháo gỡ. Khó khăn ở chỗ cách nói và cách hiểu cũng như quan điểm của tôi khác các em, có những cái tôi nói nhưng các em không hiểu và khi đó các em rèn cho tôi sự kiên nhẫn và óc logic, phải giải thích làm sao để các em thật sự hiểu, đấy là một điều dễ nói nhưng khó làm. Mỗi em một tính cách, mỗi em là một thế giới mà tôi phải tìm cách đi vào và tìm hiểu, khó nhất là chương trình chỉ có 10 ngày ngắn ngủi mà thôi. Mà để hiểu chỉ có cách trao đổi với các em, tâm sự thì dễ nhưng làm thế nào để các em chịu trả lời thật đó là cả một vấn đề. Trước đó, tôi với các em hoàn toàn xa lạ thế mà tôi phải lo chạy theo các em, tìm hiểu từng thứ, từng em và cố gắng chăm lo và dạy dỗ các em những gì tôi có thể. Thật chẳng dễ chút nào!

            Và mỗi ngày, chúng ta gần nhau hơn một chút. Để rồi sau 10 ngày, tất cả chúng ta đều trưởng thành hơn. Các em đã thay đổi, từ cách nghĩ đến thái độ và biểu hiện, và chúng tôi những điều phối viên cũng vậy. Các em đã nói với tôi rằng các em học được nhiều từ tôi, nhưng sự thật là các em dạy tôi quá nhiều thứ.

             Tôi dạy các em những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống còn các em dạy tôi cách kiên nhẫn lắng nghe. Tôi dạy các em về tính kỉ luật các em dạy cho tôi về sự sáng tạo. Tôi nói với các em về cuộc sống theo cách nhìn của tôi và các em cho tôi thấy thế giới trong mắt các em.

              Các em dạy cho tôi rằng yêu thương thôi chưa đủ mà phải yêu thương theo đúng cách, chăm sóc thôi chưa đủ mà phải chăm sóc đúng nhu cầu, nói chuyện thôi chưa đủ mà phải sẻ chia và thấu hiểu.

               Có lẽ ban đầu cả các em và tôi đều nghĩ rằng đó chỉ là một chuyến đi, nhưng rồi chúng ta vỡ lẽ ra rằng đó là một hành trình cho riêng mỗi người nhưng chúng ta có cái may mắn được đi cùng nhau, một hành trình để trải nghiệm và suy nghĩ.

               Tôi thực sự thấy may mắn là ngày đó tôi đã đăng kí tham gia chương trình, dù rất mệt rất khổ, rất thiếu thốn, nhưng được học, được rèn luyện, được khám phá chính mình, mở rộng góc nhìn để hiểu thêm về cuộc sống muôn màu này, và quan trọng nhất là tôi được các em đón nhận, được cùng chia sẻ với các em những kỉ niệm sâu sắc và những bài học không có trong bất cứ quyển sách nào.

               Một hành trình kết thúc, một hành trình mới đã bắt đầu, và tôi biết rằng chúng ta đã cùng nhau lớn lên.

 
Nhật ký NBHQ- ngày thứ 9 - VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH
 
Nhật ký NBHQ-ngày thứ 8 -MỘT NGÀY LÀM NÔNG DÂN
 
Nhật ký NBHQ - Ngày thứ 7- THIÊN NHIÊN KỲ THÚ
 
Nhật ký NBHQ -Ngày thứ 6- KĨ NĂNG CHIẾN SĨ
 
Nhật ký NBHQ-Ngày thứ 5- XÂY DỰNG MỤC TIÊU
 
Nhật ký NBHQ- Ngày thứ 4 - KĨ NĂNG XÃ HỘI
 
«Bắt đầuLùi123Tiếp theoCuối»

Trang 2 trong tổng số 3
 

Video clips

You must have Flash Player installed in order to see this player.

My status

Hotline: 0913 91 52 53
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo

            banner ngang  chamsocgiadinh