Home Đào tạo Nhịp bước hành quân 2010 Thư điều phối gửi phụ huynh Võ Nhật Vỹ
Thư điều phối gửi phụ huynh Võ Nhật Vỹ
Thứ ba, 03 Tháng 8 2010 08:32

Ngày đầu mới vào, Vỹ rất thụ động, không giao tiếp với ai, chỉ quanh quẩn một mình. Tâm trạng rất buồn và có vẻ bồn chồn. Tôi đoán rằng Vỹ nhớ nhà nên chỉ quan sát Vỹ. Với lại, đó là tâm lý chung của tất cả các em, đây là những ngày đầu các em tập sống xa gia đình, xa rời vòng tay cha mẹ và tự lo cho bản thân mình nên tốt nhất là để các em có một khoảng không gian lặng để các em bắt đầu làm quen với mọi chuyện.

 

 

Ngày thứ hai, là ngày các em bắt đầu tập sắp xếp nội vụ. Vỹ cũng như mọi người rất chăm chú xem anh A trưởng hướng dẫn, em tiếp thu rất nhanh và làm có vẻ rất tốt công việc của mình.

Ngày thứ ba, kể từ ngày hôm nay bắt đầu tổ chức kiểm tra sáng, có nghĩa là kiểm tra cách sắp xếp nội vụ cũng như là cách sắp đặt những vật dụng tư trang của mình có đúng như hướng dẫn không. Trong tiểu đội có em Minh không làm được, chỉ huy bảo rằng sẽ phạt Minh bằng cách trưa nay sẽ bắt Minh tập xếp lại nội vụ đến khi nào được thì thôi. Chỉ huy vừa nói xong Minh đã ngồi xuống và khóc nức nở. Sau khi an ủi Minh xong tôi quay lại thì thật là bất ngờ và xúc động bởi vì các em còn lại trong tiểu đội trong đó có Vỹ đã vội vả xếp lại nội vụ, chỉnh chu tư trang cho Minh, còn lại năn nỉ tôi “chị đừng phạt Minh để tụi em chỉ cho Minh dần dần nghe chị!” Tôi ứa nước mắt khi nghĩ rằng các em chỉ mới gặp mặt nhau, chưa biết gì về nhau, hoàn toàn là người xa lạ, vậy mà các em lại biết quan tâm, chia sẻ, thương yêu nhau, sợ bạn mình bị phạt. Tôi rất vui, vui một niềm vui khó tả.

Phải nói là Vỹ rất ngoan và biết vâng lời. Em không làm ai buồn hay giận mình, cũng như em không bị phạt gì cũng vì em ngoan, lại thích nghi rất tốt với môi trường sống. Đặc biệt em rất mau tiến bộ về mọi mặt. lúc đầu mới vào tôi thấy em rất it nói và trầm tính, thế nhưng càng về sau em càng vui vẻ hòa nhã với bạn bè hơn và tham gia mọi công việc rất tích cực và hăng hái. Em rất chăm chỉ, siêng năng trong các công việc chung cũng như công việc của cá nhân. Tôi rất hài lòng và rất yên tâm về em. Nhìn chung, Vỹ sống và làm việc rất nhiệt tình, năng động trong các hoạt động. Biết cách đoàn kết các bạn trong tiểu đội, rất dễ thương trong cách cư xử, tuy ít biểu lộ cảm xúc nhưng lại rất có cá tính. Em có tinh thần đồng đội rất cao, khi tham gia đá bóng, mặc dù tiểu đội bị thua nhưng em không quan trọng chuyện đó, khi hết trận đấu, em chạy ngay lại chỗ tôi đang ngồi xoa chân cho bạn trong tiểu đội bị trặc chân và hỏi với giọng lo lắng rằng “anh ấy có sao không chị?” Tôi mỉm cười nhìn em hạnh phúc bởi các em đã thực sự biết quan tâm chia sẻ và yêu thương nhau. Điều đó làm tôi rất yên tâm về các em nói chung và Vỹ nói riêng.

Những ngày đầu em ăn cơm không ngon miệng, tôi hiểu một khi ăn cơm tập thể các em sẽ không quen, thức ăn không hợp khẩu vị, không ngon như cơm ở nhà mà ba mẹ thường hay nấu theo sở thích. Em ăn cơm rất ít, tôi lo lắng hỏi em ăn có no không, cố gắng ăn thêm ít nữa, mặc dù không ngon nhưng dần dần rồi sẽ quen thôi. Có lẽ em hiểu tôi, biết tôi lo lắng nên em ăn thêm được một ít nữa, nhìn tôi cười em lại cười theo, thế là mấy chị em ngồi ăn với nhau rất vui.Vì Vỹ đăng ký tham gia chương trình muộn nên BTC chưa tiếp xúc được với phụ huynh, không biết cá tính cũng như nhưng thói quen riêng của em nên thường tôi rất để ý quan sát em, sợ em bị dị ứng với thức ăn nên tôi thường xuyên hỏi em không ăn được thứ nào và các bạn trong tiểu đội đã chia sẻ thức ăn cho Vỹ khi em không ăn được một món nào đó. Càng về sau, càng quen với nếp sống mới nên em đã ăn rất ngon miệng và sống rất vô tư, vui vẻ. Khi nhìn các em phải dang nắng học tập cũng như làm việc, tôi lo lắng lấy nước rồi khăn giấy lau mồ hôi cho các em, chỉ sợ các em bệnh, nhưng sức chịu đựng của em lớn hơn tôi nghĩ, tất cả đều vượt qua mà không có gì trở ngại, đó là điều làm tôi rất vui.

Vỹ là người sống nội tâm, biết suy nghĩ và biết sống vì người khác, em biết thương gia đình và lo lắng sợ ba mẹ cũng như làm tôi buồn, tôi biết được điều đó qua những lần nói chuyện với em và qua lá thư em gửi tâm sự với tôi. Thật ra, nói một cách thiên vị, tôi thương Vỹ nhiều nhất và rất lo lắng cho em. Những ngày gần về tôi thấy nhớ em rất nhiều, chỉ mong sao em sống thật tốt.

Ba ngày đi rừng Nam Cát Tiên, em rất hăng hái làm cổng trại, dựng lều cùng mọi người, cái gì không biết thì hỏi tôi ngay. Nhìn tất cả các em làm việc, chơi trò chơi một cách hăng say, mồ hôi nhễ nhại mà miệng lúc nào cũng hát và cười tôi hạnh phúc lắm. Đem quà của gia đình gửi lên trao cho các em, các em quay quần lại với nhau chia sẻ quà cho nhau tôi mới thấy được hết ý nghĩa của công việc mình đang làm.

Ngày thứ 9 ở doanh trại là ngày có lẽ đáng nhớ nhất đối với các em, đó là ngày huấn nhục, ngày các em được bắt buộc phải làm những công việc mà các em không bao giờ làm như móc ống cống bằng tay không, dọn nhà vệ sinh. Nhìn các em tôi xót không thể tả, thế nhưng phải để các em làm để các em thấy được ý nghĩa của gia đình, các em sẽ yêu gia đình hơn vì với những công việc nhỏ nhẹ ở nhà khi ba mẹ nhờ thì không làm, để vào trong này hay đi ra xã hội những công việc thế này vẫn phải làm. Vỹ đã làm như các bạn khác, và đúng với điều tôi nghĩ, Vỹ rất buồn, có lẽ em đã hiểu ra phần nào ý nghĩa của những công việc đó. Tối hôm đó là đêm cảm xúc, Vỹ đã khóc nức nở khi cầm dây ruy băng cột lên cây và nói về những lỗi lầm mình đã gây ra cho ba mẹ phải buồn. Chính tôi cũng đã rất xúc động và khóc với những nỗi niềm của các em nói chung và Vỹ nói riêng.

Tối ngày thứ 10, trong buổi lễ bế giảng, Vỹ rất tự tin hào hứng cùng tiểu đội trình bày ca khúc tôi dạy lúc chiều và cũng rất phấn khởi cùng với tiểu đội lên nhận huy hiệu mà ban tổ chức trao tặng cho tiểu đội xuất sắc, sáng mai các em sẽ lên đường về với gia đình, tôi cứ nghĩ rằng các em rất phấn khởi, mặc dù cũng sẽ biết rằng các em sẽ buồn khi chia tay nhau, nhưng tôi không thể lường trước được rằng các em đã ôm lấy tôi và khóc nức nở. Tôi nghẹn ngào trong tiếng khóc, ôm các em trong lòng và nhắc nhở các em phải sống tốt, hãy nhớ ý nghĩa của 10 ngày qua mà đừng làm cho ba mẹ cũng như mọi người buồn, các em đều hứa với tôi và rồi chị em lại ôm nhau khóc. Đêm chia tay diễn ra trong nước mắt, chính bản thân tôi cũng không biết làm thế nào để kiềm chế lại được những tiếng nấc của mình để làm cho các em vui một bữa cuối. Thế là tôi chỉ còn biết trốn về phòng đứng ở của sổ vừa khóc vừa nhìn trộm các em.

Tôi nhận ra một điều ở em là em rất thích hợp với môi trường sống tập thể. Vì ở môi trường này em có thể sống tự lập, tự rèn luyện mình. Với tập thể em có thể phát huy được khả năng tinh thần đồng đội của mình, từ đó em thấy mình sống có trách nhiệm và tự tin vào bản thân mình hơn.

 

Tiểu đội 3

ĐPV: Huỳnh Thị Vinh

 

Video clips

You must have Flash Player installed in order to see this player.

My status

Hotline: 0913 91 52 53
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo

            banner ngang  chamsocgiadinh