Home Vocational training Nhịp bước hành quân 2012 Cánh thư yêu thương -Thư điều phối viên gửi phụ huynh
Cánh thư yêu thương -Thư điều phối viên gửi phụ huynh

Thư ĐPV gửi gia đình em Bùi Việt Cường ,Tiểu đội 2. NBHQ đợt 2. 2011

Lần đầu tiên gặp em tôi cứ ngỡ em lớp 7 hay lớp 8 thôi, vì trông nét mặt em ngây thơ và baby lắm. Nhưng không ngờ em đã học hết lớp 10 rồi. Tôi còn nhớ mãi lần đầu gặp em đầu tiên trên sư đoàn 367 lúc em đứng xếp vào hàng, trên vai đeo balô mà giây cột chưa đâu vào đâu, tôi phải vội chạy xuống cột hộ em… đó là lúc tôi nghĩ em là một cậu bé lớp 8.

Ngày đầu tiên trong quân ngũ, em không có gì đặc biệt ngoài cái tính ít nói và ít cười của em. Nhưng khi đến ngày thứ hai, thứ ba tôi được tiếp xúc nhiều với em hơn thì tôi thấy em ngoan và có nhiều điểm đặc biệt hơn tôi nghĩ. Công việc được giao em đều hoàn thành tốt và làm với thái độ nhiệt tình chẳng hạn như: quét nhà, trực ban,…

Những ngày đầu em ít nói nên giữa em và các bạn trong tiểu đội và ngoài tiểu đội còn rất xa lạ. Thông qua các hoạt động nhóm, các trò chơi team building, tôi nhận thấy em đã cởi mở hơn, hòa đồng với các bạn hơn. Em làm được tất cả nhưng một hạn chế ở em đó là sự nhút nhát trước đám đông. Em chưa mạnh dạn đứng trước đám đông phát biểu và chia sẻ. Mặc dù tôi luôn động viên và tạo điều kiện cho em đứng trước đám đông trả lời câu hỏi hay tham gia trò chơi trong những giờ học nhưng em đều từ chối.

Và cứ thế trong những buổi học trên lớp, em có nghiêm túc ngồi học và tham gia các hoạt động trong bài học đầy đủ và tích cực, duy chỉ có việc lên bảng phát biểu là em còn e dè, chưa mạnh dạn.

Thông qua giờ học về chuyên đề xây dưng mục tiêu cho bản thân, tôi được biết Cường là người có năng lực nhưng hay tự ti suy nghĩ, do dự trong cuộc sống nên thường để vụt mất nhiều cơ hội. Biết được điểm yếu này của em, tôi đã thường xuyên động viên và cho Cường làm thủ lĩnh trong một số hoạt động vui chơi để em có môi trường rèn luyện và có cơ hội được trải nghiệm bản thân. Trong những ngày đi rừng là thấy rõ nhất sự thay đổi của em. Những trò chơi thể hiện tinh thần đồng đội gắn kết và hỗ trợ lẫn nhau thì Cường đã làm được việc đó. Em đi đầu trong việc cõng bạn đi qua các chướng ngại vật để đến được với đích. Trong các trò chơi, Cường đã có sự đóng góp ý kiến của mình cho các bạn khác. Em hăng say, đầy tinh thần trách nhiệm trong tập thể.

Cường còn là một cậu bé rất hiểu chuyện. Em suy nghĩ như một đấng quân nhân. Em nói em tự hào về ba mình. Và ba là tấm gương để em phấn đấu. Em kể về ba như một niềm tự hào của một người con về người bố. Chính vì thế trong buổi học chuyên đề về xây dựng mục tiêu cho bản thân thì Cường đã vẽ nhưng đám mây và ghi lên đó những ước mơ của mình như: giống ba; thi đậu đại học hàng không; tạo dựng gia đình hạnh phúc; làm ba mẹ vui.

Cường cũng tự nhận thấy những khuyết điểm của mình như: không tự tin, chậm, nóng tính, ít nói, ham vui.

Trong đêm cuối chia tay, Cường rất buồn. Em đã thức cả đêm vì em sợ sáng mai phải xa nơi đây, xa bạn bè, xa các anh trưởng,…

Trong giây phút chia tay, tôi như đọc đượng suy nghĩ của em. Nét mặt buồn bã của Cường làm tôi thấy thương em, nhưng không thể thay đổi được gì. Cái gì rồi cũng có hồi kết của nó. Rồi các em phải trở lại với tổ ấm quen thuộc của mình. Tôi đã gửi gắm các em niềm hy vọng các em sẽ sống tốt hơn, sống có ích cho gia đình mình và xã hội. Bữa cuối chia tay, Cường có hứa với tôi là em sẽ ít chơi game, chăm chỉ học hành và cố gắng kìm chế cơn nóng giận của mình.

Cuối lời, tôi hy vọng những thông tin mà tôi tìm hiểu được từ Cường sẽ giúp gia đình em hiểu rõ hơn về suy nghĩ và ước mơ của em để từ đó, tạo cơ hội và điều kiện để thực hiện ước mơ và mục tiêu của mình.

Kính chúc sức khỏe gia đình!

 


Related news items:

Newer news items:
Older news items:

 

Video clips

You must have Flash Player installed in order to see this player.

My status

Hotline: 0909 125557
Banner
Banner
Banner
Banner

            banner ngang  chamsocgiadinh